[Dịch] Phán Quan – Mộc Tô Lý – Chương 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Dịch] Phán Quan – Mộc Tô Lý - Chương 38

Chương 38: Nhảy lầu

Với trình độ này mà không lên được danh phả á? Đây là giễu cợt ai thế? !

Dịch:

Beta: Cúc kiên cường

[Dịch] Phán Quan – Mộc Tô Lý - Chương 38









Thẩm Mạn Di cảm giác trước mắt xuất hiện một vệt sáng, đó là một bàn tay rất đẹp, trên ngón tay quấn dây gai trắng sạch sẽ rủ xuống, nhẹ nhàng cọ vào chóp mũi cô bé.

Bàn tay kia không áp thẳng vào mặt bé, không chạm vào làn da mà giữ một khoảng cách nhỏ chắn ở trước mắt, vững vàng giữ yên không hề run rẩy.

Cô vẫn nhớ kỹ Lý tiên sinh dạy học từng nói rằng đây gọi là đoan chính và đúng mực.

Bọn họ trước kia luôn luôn không hiểu, chị chị em em đuổi nhau đùa nghịch tóm tóc kéo váy giống như một đám điên. Lần nào Lý tiên sinh cũng lôi hai từ này ra giảng giải cả buổi sáng, cuối cùng lắc đầu nói: \”Được rồi được rồi, đợi mấy đứa lớn hơn vài tuổi sẽ hiểu thôi.\”

Đáng tiếc cô vẫn luôn như này, không hề lớn thêm nữa.

Thẩm Mạn Di trừng mắt nhìn, đột nhiên mở miệng: \”Trên sợi dây này của anh có mùi hương rất dễ chịu.\”

Người đứng phía sau không có ý định dỗ trẻ nhỏ, giọng điệu không nhiệt tình trả lời: \”Sao cơ.\”

Ngay cả thắc mắc cũng giống như một câu trần thuật, như thể có trả lời hay không cũng chẳng quan trọng.

Cô gái nhỏ nghiêm túc suy nghĩ: \”Mùi hương nhà em.\”

Người đứng phía sau im lặng mấy giây mới nói: \”Thì lấy từ nhà em mà.\”

Cô gái nhỏ: \”……\”

Thật ra ý của cô không phải như vậy, nhưng do tuổi còn nhỏ khó lòng biểu đạt được điều mình muốn nói. Cô thậm chí còn không xác định được mùi hương kia là ở tay hay là ở trên sợi dây.

Cô bé khịt mũi ngửi thêm mấy lần nhưng vẫn không ngửi ra. Hồi tưởng lại, nó tựa như gió lạnh mùa đông thổi ngang qua vườn hoa sau nhà.

Trước kia cô rất thích tới đó chơi, chú Tề dựng một chiếc xích đu ở đó, hai bên đều là khóm hoa màu vàng nhạt như cánh bướm, cũng giống lỗ tai con thỏ. Nơ con bướm mà bà Thái buộc cho cô ra đời từ đó.

Nhưng rất lâu rồi cô không thấy vườn hoa sau nhà nữa.

Hàng đêm cô bồi hồi ở đầu bên này hành lang, chứng kiến bóng đêm vô tận. Cánh cửa, hộc tủ, cái bóng đen như mực…..tất cả những người nhìn thấy cô đều gào khóc tránh đi thật xa giống như cô là thứ gì đó cực kì bẩn thỉu.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.